Featured
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự. Hiển thị tất cả bài đăng

30/9/15

Bên ấy Anh đang hạnh phúc, Còn em đang... sống

Anh! Những ngày mình bên nhau đủ dài, đủ nhiều cái gọi là kỷ niệm nhưng chuỗi ngày xa nhau đang càng ngày càng dài thêm. Ở đó chỉ còn lại mình em, còn lại nỗi đau thay cho nụ cười.
Không biết mình xa nhau bao lâu, cũng không muốn quan tâm, không muốn nghĩ đến. Em luôn cười, luôn vui và cũng vẫn sống đấy thôi, sống cho cuộc đời của riêng mình.


Ai cũng luôn nhìn thấy em mạnh mẽ, ngoài trừ anh. Bên anh là lúc e sống thật với bản thân, e có thể bỏ hết tự trọng, gỡ bỏ mặt lạ xuống mà yếu đuối, mà khoác, mà cười, mà hâm nhưng là hạnh phúc.
Giờ Hà Nội không anh thì e vẫn mạnh mẽ nhưng là một mình, em vẫn cười nụ cười giả tạo. Em vẫn ổn theo lời mà em nói.
Nhưng mà thật đấy anh ạ. Em thành công, e làm được những điều mà e mong muốn. Em vui, e tự nhủ với bản thân gạt anh ra khỏi cuộc sống của mình. Mới hôm qua thôi em còn vô tình, vui vẻ trước mặt anh như thể anh chưa từng tồn tại và e chưa từng tổn thương.


Vậy mà, hôm nay, ngay giây phút này đây, em đã khóc, em đã đau. Trái tim nguội lạnh lại gào thét một lần nữa. Anh đang hạnh phúc, anh đang dày vò trái tim nhỏ bé của em nhưng anh chẳng biết đâu.
Người ta xa nhau, người ta mong cho người mình yêu hạnh phúc. Còn em thì không anh à. Em mong anh không hạnh phúc bên người con gái kia để anh về đây bên em!
Nhưng chẳng phải anh đang hạnh phúc đó sao. Anh đang cười, anh đang yêu. Em đang khóc, em đang đau.
Để rồi em cười nhạt, cười anh, cười cô ấy hay tự cười bản thân.


Sau mỗi cơn đau, sao em thấy lòng mình vô cảm đến thế, không chút suy nghĩ, không yêu thương, không hận thù. Tận cùng chỉ còn cái gọi là trống rỗng.
Gạt nước mắt, bỏ lại đau thương em lại đắp lên mình vẻ mạnh mẽ kia. Em chỉ cho phép mình yếu đuối vậy thôi. Đủ rồi!
Đêm nay là của anh nhưng sáng mai khi bình minh lên cuộc sống sẽ lại là của em. Tiếp tục ước mơ, tiếp tục cười, còn nhiều điều đợi em phía trước. Vậy nên, anh à! Em sẽ vô tình để sống hạnh phúc.

25/8/15

Em buông tay, anh vừa lòng chưa..?

Chỉ là nếu nhớ quá thì nhắn một cái tin không hồi âm, nếu chịu không được thì đòi gặp mặt. Cuộc sống cứ thế mà giản đơn. Nếu một ngày anh có tìm lại em, một là mình sẽ lại yêu nhau, hoặc là em sẽ bỏ lại anh giữa con phố đông và bước một mình.

Em buông tay, anh vừa lòng chưa
Em buông tay rồi.
Ngày mình yêu nhau, cuộc sống này của em chợt xáo động. Em cười nhiều hơn, em để ý tới điện thoại nhiều hơn, em hát nhiều hơn, vui nhiều hơn buồn, hạnh phúc ngập tràn.
Ngày mình chia tay, cuộc sống này của em chợt tĩnh lặng. Em không cười cũng chẳng khóc, chỉ lặng thinh, buồn nhiều hơn vui, điện thoại cũng không buồn cầm theo bên mình, e hay một mình hơn trước, đi công viên một mình, đi ăn một mình, đi dạo một mình, tự nhiên e lại yêu cuộc sống một mình ấy hay nó đã thành thói quen, em vẫn hát, là những bài hát thật buồn.
Ngày nằm cạnh nhau, anh bảo "tớ yêu cậu". Chỉ một câu nói đã đủ khiến trái tim này hạnh phúc. Em hôn anh, nụ hôn đầu tiên. Thế là yêu! Là cuộn tròn trong lòng anh ngậm kẹo ngọt ngủ đến sáng.
Ngày cầm điện thoại anh: "Đổi tên em nhé!", "Em muốn đổi gì?", "Sao cũng được!". Thế là anh nhấn nhá thay đổi một hồi thành "E yêu" kèm với mấy kí tự trái tim đáng yêu.

Em buông tay, anh vừa lòng chưa
"Chỗ dựa cằm thoải mái của anh"
Ngày gặp lại, cầm điện thoại anh, tin nhắn vừa đến từ "E yêu", trái tim đã không còn, tình cảm cũng cạn kiệt. Vậy là người hết yêu. Ta cũng chẳng thể làm gì để thay đổi. Chỉ có thể thay tên người trong điện thoại bằng"người yêu cũ". Mà những gì đã cũ thì chỉ còn ở trong tiềm thức, và đã là cũ thì cũng sẽ chẳng còn xuất hiện trong tương lai cũng như hiện tại. Nhưng khi điều ấy còn trong tiềm thức thì cũng chẳng thể quên được. Chỉ là nếu nhớ quá thì nhắn một cái tin không hồi âm, nếu chịu không được thì đòi gặp mặt. Cuộc sống em cứ bướng bỉnh thế mà giản đơn.
Nhưng mà, cũng đã đến lúc rồi anh nhỉ, đã đến lúc em phải đặt dấu chấm hết cho cuộc tình này, cho cả tình yêu tự huyễn hoặc và cố chấp của bản thân mình. Vì vậy mà em đã quay lại nơi lần đầu tiên mình hẹn hò, chỉ đơn muốn nhớ lại mọi thứ, tất cả những gì đẹp nhất giữa chúng ta, để rồi gom ghém, cất nó thật kĩ, muốn lục tìm cũng khó. Chỉ đơn giản, em muốn đến nơi đó, nhìn thấy nó một lần, trở về kỉ niệm ngày ta yêu nhau, để rồi rời đi, bỏ lại phía sau tất cả những kỉ niệm mình đã từng có cùng nhau. Chỉ đơn giản, em muốn nhìn lại anh lần cuối cùng trong kí ức, để rồi ngày mai, em sẽ là một con người khác, một cuộc sống khác không có sự tồn tại của anh.

Em buông tay anh nhé
Tiềm thức em chẳng thể quên

Tại nơi cuối đoạn đường tìm lại kí ức, tình yêu mình thế là chết, mang theo những kí ức đẹp nhất của chúng ta đi về một thế giới khác. Nơi đó chỉ có những giây phút hạnh phúc của chúng ta, nơi đó chỉ có anh và em của quá khứ, nơi đó là nơi mà chẳng ai trong chúng ta có thể chạm vào lần nữa. Nếu một ngày hình ảnh anh chợt ghé ngang qua tâm trí này, em sẽ chỉ nhớ về thế giới ấy, sẽ nhớ về nó như những gì đẹp nhất, dù gì thì chuyện của mình cũng đã từng rất vui đúng không anh?
Hôm nay, em lại trở về là chính em, hẹn hò với cuộc sống này và trả anh về với tự do. Nếu một ngày anh có tìm lại em, hoặc là mình sẽ lại yêu nhau, hoặc là em sẽ bỏ lại anh giữa con phố đông người ấy và bước một mình.
Em buông tay rồi!
Copyright © 2015 Chích Chòe